TD-6:Vẫn vui vẻ, vẫn tin yêu mơ ước …

Recent Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8,

Vẫn vui vẻ, vẫn tin yêu mơ ước …

Nhìn những tình  cảnh vừa xúc động, vừa cảm phục, vừa rơi nước mắt. Thương lắm những con người không đầu hàng số phận. Tự thấy may mắn và xấu hổ vì mình lành lặn, có tất cả nhưng nhiều lúc còn không nỗ lực bằng họ.
.

 . Năm 2010, bé Thảo chào đời nhưng hình hài không trọn vẹn. Khi 10 tháng tuổi, bố Thảo không may bị tai nạn giao thông qua đời. Nhà nghèo, không đất sản xuất nên mẹ bé gửi con cho ngoại để đi Bình Dương làm công nhân. Không đầu hàng số phận, Thảo tự tập viết chữ bằng tay, bằng miệng, tự xúc cơm ăn mà không cần ai giúp.

 .Bé Hà Văn Tài, sinh năm 2006 (trú tại xã Cam An, Cam Lộ, Quảng Trị) sinh ra đã không may mắn, thân thể em không có đôi tay, chỉ có đôi chân bên ngắn, bên dài… Chỉ có bà ngoại là người thân duy nhất nhưng Tài rất biết nghe lời, chăm chỉ và chịu khó. Không có đôi tay, em sử dụng đôi chân dẻo dai, linh hoạt của mình để làm tất cả mọi việc.

 .
 .
Tạo hóa đã không cho cậu bé này một cơ thể hoàn thiện như bao đứa trẻ khác, thế nhưng đã cho em một đôi chân kì diệu. Đó là cậu bé “chim cánh cụt” Hồ Hữu Hạnh sinh năm 2001 tại vùng quê nghèo ở xã Gia Canh, huyện Đình Quán, tỉnh Đồng Nai. Em sinh ra với thân thể không lành lặn, không có tay nhưng bù lại Hạnh có đôi chân dẻo dai và khéo léo. Mọi công việc dù nặng nhọc tới đâu, Hạnh cũng cố gắng thực hiện cho bằng được…
 . .
Cụt hai chân, đi lại khó khăn, thế nhưng chàng trai dũng cảm Hoàng Lê Anh Tú vẫn kiên cường vươn lên. Hiện anh đang đảm nhiệm vai trò công nhân bắn nhám tại công ty TNHH San LimFurniture Việt Nam.
 . .
Chỉ với một tay còn lành lặn, 30 năm qua, ông Huỳnh Văn Đôn, sống tại Thị trấn Hậu Nghĩa, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An vẫn hàng ngày đóng gói rồi kéo từng xe trấu vài trăm kg đi bán để mưu sinh. Tai nạn lao động năm 15 tuổi tại nhà máy xay xát lúa gạo đã cướp đi cánh tay phải của ông. Dù vậy những khiếm khuyết trên cơ thể vẫn không khiến ông nản lòng. Người vợ đau ốm liên miên, người con trai bị bệnh tâm thần nhẹ và đứa cháu ngoại mồ côi cha là nguồn động lực để ông luôn vươn lên trong cuộc sống.

 …

 …

Năm 2000, một tai nạn giao thông kinh hoàng đã khiến cô bé Tiền Hồng Diễm, 4 tuổi phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới từ xương chậu trở xuống và trở thành người tàn tật. Ông nội của Hồng Diễm đã cắt một quả bóng rổ lắp vào người cháu gái để cô bé di chuyển thuận lợi hơn, vì vậy Tiền Hồng Diễm còn có biệt danh là “cô gái bóng rổ”. Không chịu đầu hàng trước số phận, Hồng Diễm đã chăm chỉ luyện tập bơi lội, bộ môn thể thao mà cô cực kỳ có năng khiếu, và trở thành một vận động viên Paralympic Games nổi tiếng ở Trung Quốc.

 .

 .Cô Linda, 37 tuổi, sống tại Chicago, sinh ra vốn đã không có đôi tay do mắc một căn bệnh di truyền hiếm gặp có tên Hội chứng Holt-Oram. Tuy nhiên, cô Linda quyết không đầu hàng số phận và đã sử dụng đôi chân thay cho tay trong những công việc hàng ngày như nấu ăn, rửa bát, dọn giường… Con trai cô, bé Timmy, 11 tuổi cũng bị mắc Hội chứng Holt-Oram giống mẹ. Cậu bé kiên cường đã học được tinh thần chiến đấu kiên cường của mẹ, quyết không để bệnh tật làm nhụt chí. Timmy có thể bơi lội, tập võ và chơi điện tử… như tất cả bạn bè cùng trang lứa.

 .

 ..

Cho dù phải đối mặt với biết bao khó khăn trong cuộc sống, thậm chí còn chẳng được ăn no mặc ấm và thay vì được cắp sách đến trường giống như các bạn cùng trang lứa, cậu bé nhà nghèo ở Campuchia phải làm đủ thứ việc nặng nhọc, thế nhưng nụ cười tươi tắn vẫn luôn nở trên môi.

 .Ở Hàn Quốc, một cậu bé dị tật bẩm sinh – Yu Tae-ho không có cánh tay và chỉ có 4 ngón chân trên mỗi bàn chân nhưng có thể tự làm rất nhiều việc, không những thế, trong hơn chục năm qua cậu bé khuyết tật này luôn tràn đầy niềm tin yêu cuộc sống. Yu Tae-ho thực sự đã làm được những điều đáng kinh ngạc và mang đến nguồn sức mạnh tinh thần lớn lao cho những bạn nhỏ khuyết tật và mồ côi cùng chung cảnh ngộ như cậu.

.

 .Lúc mới ra đời, cô bé người gốc Trung Quốc Annie Clark, đến từ Pittsburgh, bang Pennsylvania, đã không có bàn tay. Tuy nhiên điều đó không thể ngăn cản được niềm đam mê của em đối với học hành. Annie đã giành được giải nhất trong cuộc thi viết chữ đẹp Nicolas Maxim vào năm 2012 và nhận được phần thưởng trị giá 1.000 USD (tương đương 22,3 triệu đồng).
.

 ..Liêu Trí, sinh năm 1985, từng là một vũ công giỏi và là một cô giáo dạy khiêu vũ. Năm 2008, trận đại động đất Tứ Xuyên đã chôn vùi cô gái trẻ suốt 26 tiếng đồng hồ, đồng thời khiến cho cuộc đời của cô thay đổi hoàn toàn: mất con gái, mất vị hôn phu và mất đi đôi chân của mình. Tuy nhiên, cô gái đầy nghị lực đã không đánh mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Cô vẫn tiếp tục con đường sự nghiệp khiêu vũ mà mình đã theo đuổi suốt bao năm qua trên đôi chân giả và trở thành một biểu tượng cho tấm gương vượt lên số phận. Không những vậy, cô gái giàu lòng nhân ái còn rất nhiệt tình tham gia tình nguyện, cứu trợ cho người dân ở những vùng đất không may gặp thiên tai.

.

 .Cách đây 47 năm, ông Lê Kiệt Văn đã bị mất đi hai chân trong một tai nạn khủng khiếp, thế nhưng “người đàn ông khổng lồ” theo cách gọi của bà con ở thành phố Nam Sung, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc lại có một sức sống mạnh mẽ và trở thành nguồn cảm hứng sống cho những người khuyết tật như ông. Tất cả những công việc nặng nhọc như cấy lúa, leo cầu thang, tải gạo, đi cày… đều chẳng thể làm khó được người đàn ông khuyết tật mất hai chân này.

Nguồn: Legio Mariae ÐBÐM

Aquilegia - Columbine (mh-1a

LẼ SỐNG

Hạ Thương

Có ai biết ? Em mong nhiều hơn thế
Khi nghịch cảnh không thể cho nhiều hơn
Có ai biết ? Em cũng chẳng oán hờn
Vì số phận biết ơn một kiếp sống

Buồn vậy đó nhưng em nào thụ động
Vẫn chăm lo cho cuộc sống mỗi ngày
Vẫn cố gắng cho cuộc sống đủ đầy
Thương cha mẹ chẳng mảy may gì hết

Có đâu lúc em cũng rất mỏi mệt
Vì tương lai chẳng biết sẽ về đâu
Nhưng mạnh mẽ cũng không nên buồn rầu
Tạo hóa mà, ai đâu nào biết trước

Vẫn vui vẻ, vẫn tin yêu mơ ước
Vì như thế ta mới được hạnh phúc !

Aquilegia 2016

Không oán hận, chỉ dựa vào chính mình

“… Vạn Chí, con nghe không, không được oán hận và hỏi tại sao. Oán trách không có tác dụng, tất cả phải dựa vào bản thân.

… Tôi không thay đổi được thực tại thì tôi phải tự thay đổi bản thân mình. Đến hôm nay, quay đầu nhìn lại những việc đã trải qua, hóa ra đều là ông Trời sắp xếp cho tôi tốt nhất. Thế giới là tấm gương, chiếu rọi nội tâm của chúng ta. Nội tâm của chúng ta như thế nào thì thế giới này như thế đó. Lựa chọn oán hận, nội tâm chúng ta ngập tràn đau khổ, tối tăm và tuyệt vọng. Lựa chọn cám ơn, thế giới chúng ta tràn ngập ánh nắng, hy vọng và tình yêu.”

Một bài diễn thuyết về ý nghĩa của thái độ sống “không oán hận, chỉ dựa vào chính mình” vô cùng xúc động của một người tưởng như đã bị cuộc đời quật ngã ngay từ lúc chào đời.

          Tôi sinh ra ở một gia đình nông nghiệp huyện Phì Đông. Khi sinh thì chân ra trước, đầu bị kẹt ở bên trong, liên tiếp trong mấy giờ không ra được. Khi tôi sinh ra, không thở được, sau đó thầy lang cầm lấy chân của tôi, đầu hướng xuống đất, dùng sức rung, cứ rung liên tục 10 tiếng, tôi mới có tiếng khóc đầu tiên. Vậy là tôi vẫn sống.

Khi tôi 10 tuổi, học tiểu học, tôi nhớ là từ nhà đến trường có một con kênh, người khác rất dễ dàng vượt qua, tôi không bước qua được. Tôi cũng không muốn bố mẹ tôi ngày ngày phải cõng tôi đi học, tôi thử ngồi xổm xuống, sau đó nhoài người về phía trước, sau đó tiếp tục bò xuống rồi lại bò lên. Tôi quay lại nhìn, tôi bò qua được rồi.

Nhưng năm đó, tôi lên cấp 3, điểm trúng tuyển của tôi là đứng đầu trong huyện, tôi trúng tuyển một trường THPT điểm trong huyện, tôi đem học phí nộp rồi, ga trải giường cũng đã trải rồi. Đột nhiên lúc đó hiệu trưởng nhìn thấy tôi, hiệu trưởng rất kinh ngạc: “Trường chúng tôi tại sao lại có người tàn tật đến thế này!”. Sau đó, liền mấy phút ở bên trong, đá tôi và bố tôi, cùng với hành lý của tôi ra ngoài trường học, rồi chỉ vào tôi nói: “Cho dù cậu có thi lên Đại học, cũng không có trường nào nhận cậu, cậu còn làm lỡ của tôi 1 chỉ tiêu”. Bố tôi lúc đó quỳ xuống, quỳ hai tiếng đồng hồ… Tôi hận, tôi hận, tôi hận… Tôi hận số phận đối với tôi không công bằng như vậy. Tại sao, tại sao, tại sao???

Bố tôi dùng đôi tay nâng mặt tôi dậy, nói với tôi: “Vạn Chí, con nghe đây. Không được oán tại sao, oán trách không có tác dụng, có muốn hay không muốn đọc sách nữa?” Tôi nói muốn, bố tôi nói vậy về nhà thôi, tất cả phải dựa vào bản thân.

Khi lên Đại học, tôi rất sợ không có trường nào nhận tôi, tôi chọn một trường ở nơi khá hẻo lánh, cách nhà chúng tôi rất xa, thật may mắn tôi trúng tuyển. Sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi và tất cả sinh viên tốt nghiệp đều giống nhau, đối mặt với tìm việc. Tôi ngày ngày chạy tới thị trường nhân tài, tôi nộp hơn trăm CV, không có cơ quan nào cần tôi.

Tôi nhớ một lần cuối cùng, tôi đi xếp hàng từ rất sớm, rất sớm. Tôi đứng thứ nhất, sau đó nhân viên thông báo tuyển dụng phỏng vấn nhìn tôi, chỉ vào tôi và nói: “Cậu mau tránh ra, đừng cản đường người đằng sau”. Từ đó trở đi, tôi không đi tìm việc nữa. Hôm đó đi trên đường, gió rất to, nước mắt tôi lại không cầm được mà rơi xuống. Trong long tôi rất tuyệt vọng, “Tôi muốn nuôi sống bản thân. Tôi muốn tự nuôi sống bản thân…”, âm thanh đó ở trong trái tim tôi, đánh vào tôi thình thịch. Tôi nhớ tới lời của Bố, oán hận không có tác dụng gì, tất cả phải dựa vào bản thân. Tôi không thay đổi được thực tại, thì tôi phải thay đổi bản thân mình.

Tôi không quan tâm cái nhìn của người khác đối với tôi, cũng không oán hận, thậm chí không buồn nữa. Tôi dựng một quán vỉa hè, tôi bán sách cũ, bán postcard. Tôi một bữa cơm tương đương ăn hai ngày, cứ thế tôi kiên trì nửa năm, tôi mở được một nhà sách nhỏ của mình, sau đó mở được một nhà ghi âm và ghi hình, mở siêu thị, mở quán internet.

Nhà sách của tôi bị cháy, siêu thị của tôi bị trộm, quán internet của tôi bị dỡ bỏ hết lần này đến lần khác. Sau đó, tôi lại bắt đầu mở quán internet… Hơn hai mươi vạn tệ tôi tích cóp mấy năm, bỗng chốc lỗ vốn sạch. Sau đó tôi lại mở, lại thành lập một công ty kinh doanh trên mạng của mình, sau đó nợ bên ngoài 400 vạn tệ. Thế nhưng tất cả những uất ức, tất cả bất lợi, tất cả đau khổ, tôi đem chôn chặt trong lòng. Tôi không nói ra được, cũng không muốn nói, vì tôi biết oán hận không có tác dụng, tất cả phải dựa vào chính mình. Cứ như thế, tôi kiên trì, kiên trì, tiếp tục kiên trì, luôn đem áo dài của chúng ta, làm đến danh hiệu Thiên Miêu.

 Cho đến hôm nay, tôi quay đầu nhìn lại những việc, nhìn những kinh nghiệm tôi đã trải qua, những bất lợi này, hóa ra đều là ông trời sắp xếp cho tôi tốt nhất. Thế giới là tấm gương, chiếu rọi nội tâm của chúng ta, nội tâm của chúng ta như thế nào, thì thế giới này như thế đó.

          Lựa chọn oán hận, nội tâm của chúng ta ngập tràn đau khổ, tối tăm và tuyệt vọng.

          Lựa chọn cảm ơn, thế giới của chúng ta ngập tràn ánh nắng, hy vọng và tình yêu.   

(Thôi Vạn Chí – Chương trình “Tôi là diễn thuyết gia”)

Nguồn: TrungTamHoTong

Phong lan Pansy  (8)